Viết cho một năm của tôi.
Viết cho người đặc biệt của tôi.
Một năm không phải dài, cũng nghĩ là không phải quá ngắn. Là một khoảng thời gian vừa đủ để nhận ra là chúng ta mới ở bên nhau, nhưng cũng đã có những kỷ niệm. 365 ngày ấy, hy vọng là đủ để khẳng định là giữa chúng ta có những tình cảm đặc biệt. Chí ít là ở phía bản thân tôi, tôi có thể tự khẳng định là nó đặc biệt.
Ngày 4 tháng 2 năm 2008, mỗi ngày đến trường là một địa ngục.
Ngày 4 tháng 2 năm 2009, mỗi ngày đến trường chẳng có cảm giác gì.
Ngày 4 tháng 2 năm 2010, không cần biết là trường, hay ở đâu, miễn có có cô ấy ~~
---
Thật khó để nói thêm gì nữa. Thực sự là rất khó. Tôi là đứa không có khả năng diễn đạt cảm xúc của mình. Đặc biệt là những cảm xúc không tên như thế này.
---
Một năm của tôi.
Cảm ơn vì cô đã ở đó.
Cảm ơn vì tôi đã gặp được cô.
Sống 17 năm trên đời, trừ bố mẹ, cô là người tôi biết ơn nhất. Không cần biết là đã, đang và sẽ có chuyện gì xảy ra, chỉ là sự tồn tại của cô, và tôi gặp được cô, đó là một sự biết ơn lớn.
---
Thực sự là tôi không biết phải nói gì...
---
Nếu tình cảm mà có thể dễ dàng nói ra, thì đã không gọi là tình cảm rồi *cười*
Con người vốn khó hiểu thế đấy !
---
Neh... ~ mới có một năm thôi đấy. Mà trong 365 ngày ấy, thì cũng không phải hoàn toàn là yêu. Chỉ gần đây mới bắt đầu yêu thôi á. Lúc đầu,... nếu như nói theo kiểu tình yêu trai gái nam nữ thông thường thì là giai đoạn làm quen á. Thì rốt cục cái một năm ấy cũng thật là ngắn, nhỉ. Tôi không thỏa mãn một chút nào hết. Vì thế mà tôi mong là sang năm, sang năm nữa, sang năm nữa nữa, rất lâu sau nữa vẫn có thể giữ tình cảm vẹn nguyên thế này, hoặc lớn hơn nhiều nữa...
Dù không có gì là mãi mãi, nhưng tôi hy vọng là nó thật lâu, thật dài, dài hơn nhiều nhiều so với những gì tôi đã được trải qua.
Thôi lại bắt đầu sến súa rồi đây. Nhưng mà chẳng biết nói gì khác cả. Trong lòng chỉ nghĩ được có thế.
---
Hôm qua ngồi trả tag, đã nói rằng là tình cảm thì không phân biệt "nhất" được. Nhưng trong một giai đoạn cụ thể nào đó, hẳn trong đầu bao giờ cũng đã có bảng xếp hạng riêng. Tức là dù có cùng là thích, có cùng là yêu, thì cũng sẽ hiện lên một ai đó cụ thể đứng ở vị trí đầu tiên.
Và bây giờ tôi cũng vậy.
Chắc cũng không cần thiết phải nói ra nhỉ *cười*.
Nói nhiều thì cũng chẳng được gì.
Chung quy lại là yêu. Là cảm ơn. Là một năm hạnh phúc.
*ôm*
-an-
loved
pissed off
weird

Có 1 số người bước vào cuộc đời mình rồi bước ra mà chẳng để lại cho mình chút tiếc nuối hối hận nào.

gloomy

high