"Hóa ra người mà tôi yêu rốt cuộc cũng vẫn là bản thân tôi. Tôi chỉ cảm thấy trống rỗng vì giờ tôi đã chẳng còn ai để làm điểm tựa. Nhận ra được điều đó khiến tôi thấy thất vọng vô cùng, thất vọng về bản thân tôi. Ích kỷ và láo toét."
Đoạn trên là những thứ tôi viết trong một ngày gió mùa, khi tôi từ bỏ tình cảm mà tôi cho là tình yêu 4 năm của mình. Có buồn, có chán nản nhưng không có day dứt. Và tôi nhận ra mình là một đứa thối nát như thế nào.
Vẫn chưa có ai để tôi dành trọn vẹn tình cảm cho, và có lẽ là sẽ không có ai nếu tôi tiếp tục thế này.
--
Mấy cái kia chỉ là mấy thứ linh tinh, không phải trọng tâm chính của việc tôi quay lại lj viết trong khi đã phủ bụi nó như thế này. Tôi cũng chẳng cần biết rằng có ai đang đọc lj của tôi, và đương nhiên tôi cũng không quản các bạn đang nghĩ gì về tôi. Tôi sắp phát điên, có lẽ là sắp phát điên thật.
Lại nói, tôi chán nản cuộc sống này quá đỗi. Nhưng tôi vẫn chẳng đủ lý do hay đủ can đảm để tự kết liễu cuộc đời mình tại đây. Ờ, không ít lần tôi chợt nghĩ về việc ấy, không ít lần đã từng cố gắng thử, nhưng không được. Nhưng cái ý nghĩ ấy cứ quẩn quanh bên tôi. Có lẽ nó cũng như cái sự ảo tưởng về vô vàn những thứ khác trong đầu tôi, việc tự sát cũng vậy, việc bỏ đi cũng thế.
Mỗi quyết định sẽ thay đổi cuộc sống của tôi, từ lúc bắt đầu có suy nghĩ ấy, chứ chưa nói đến hành động.
Phát điên.
Tôi đang viết cái gì tôi cũng không biết nữa. Ai cần biết.
Đến lúc nhìn lại, xung quanh chỉ là trống rỗng.
Đoạn trên là những thứ tôi viết trong một ngày gió mùa, khi tôi từ bỏ tình cảm mà tôi cho là tình yêu 4 năm của mình. Có buồn, có chán nản nhưng không có day dứt. Và tôi nhận ra mình là một đứa thối nát như thế nào.
Vẫn chưa có ai để tôi dành trọn vẹn tình cảm cho, và có lẽ là sẽ không có ai nếu tôi tiếp tục thế này.
--
Mấy cái kia chỉ là mấy thứ linh tinh, không phải trọng tâm chính của việc tôi quay lại lj viết trong khi đã phủ bụi nó như thế này. Tôi cũng chẳng cần biết rằng có ai đang đọc lj của tôi, và đương nhiên tôi cũng không quản các bạn đang nghĩ gì về tôi. Tôi sắp phát điên, có lẽ là sắp phát điên thật.
Lại nói, tôi chán nản cuộc sống này quá đỗi. Nhưng tôi vẫn chẳng đủ lý do hay đủ can đảm để tự kết liễu cuộc đời mình tại đây. Ờ, không ít lần tôi chợt nghĩ về việc ấy, không ít lần đã từng cố gắng thử, nhưng không được. Nhưng cái ý nghĩ ấy cứ quẩn quanh bên tôi. Có lẽ nó cũng như cái sự ảo tưởng về vô vàn những thứ khác trong đầu tôi, việc tự sát cũng vậy, việc bỏ đi cũng thế.
Mỗi quyết định sẽ thay đổi cuộc sống của tôi, từ lúc bắt đầu có suy nghĩ ấy, chứ chưa nói đến hành động.
Phát điên.
Tôi đang viết cái gì tôi cũng không biết nữa. Ai cần biết.
Đến lúc nhìn lại, xung quanh chỉ là trống rỗng.
Love